Tin Tức

Những làng quê tỷ phú ở Việt Nam nhờ con cái đi xuất khẩu lao động Nhật Bản

Ngày Đăng : 26/04/2017 - 12:48 PM

Cả nước ta nói chung chương trình xuất khẩu lao động tại Nhật Bản luôn được rất nhiều các lao động quan tâm. Tại các tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh số lượng người đi làm việc tại nước ngoài chiếm tỷ lệ lớn.

Ở Nghệ An nhóm dân số thuộc độ tuổi lao động rất lớn, chiếm khoảng 67% tổng dân số của cả tỉnh. Trong đó lực lượng lao động trẻ chiếm gần 52% tổng lực lượng lao động. Đã nhiều năm trở về đây, Nghệ An luôn nằm trong top các tỉnh có người đi xuất khẩu lao động (XKLĐ) lớn nhất nước ta. Chỉ tính riêng năm 2015, Nghệ An có 12.800 người trên tổng số 100.000 người trong cả nước đi XKLĐ. Nhiều làng quê trước đây nghèo xơ xác, giờ trở thành những khu phố sầm uất trong lòng nông thôn.

Yên Thành có 11 vạn dân trong độ tuổi lao động thì có hơn 2 vạn người đi XKLĐ, đã biến Yên Thành từ một huyện nghèo thành “huyện tỉ phú”. Nhiều làng xã được xây dựng khang trang không kém những khu phố sầm uất ở các đô thị lớn.

Xã Sơn Thành nằm ở phía tây nam huyện Yên Thành, giáp ranh với huyện Nghi Lộc. Trước đây Sơn Thành là một vùng đất cằn đá sỏi, nghèo xác xơ, nhưng giờ đây lại là một trong những xã giàu nhất huyện, thậm chí còn được đánh giá là giàu nhất tỉnh Nghệ An nhờ hiệu quả từ việc người dân rủ nhau đi XKLĐ. Xã có 7.300 nhân khẩu, 3.300 lao động thì có hơn 1.800 người đi XKLĐ. Theo người dân ở đây, nhiều gia đình nhờ có con em đi XKLĐ mà đã có trên 100 tỉ đồng để vào Nam, ra Bắc, hoặc đến Cửa Lò xây khách sạn, nhà hàng. Trong xã tiệm vàng mọc lên như nấm.
Ông Nguyễn Khắc Đào, Phó Chủ tịch UBND xã Sơn Thành phấn khởi: “Khoảng từ năm 1993, một số người mạnh dạn ra đi làm ăn khấm khá nên về đưa anh em, bà con đi cùng. Nhiều gia đình có gần chục người cả con, cháu, dâu, rể cùng đi XKLĐ. Có họ bây giờ có hơn 100 người đang làm ăn ở nhiều nước trên thế giới”.

Nhờ đi XKLĐ nhiều ngôi nhà cao tầng mọc lên như nấm

Nổi tiếng giàu trong xã là đại gia đình ông Lê Bình, người có con đi xuất khẩu nhiều nhất ở Sơn Thành với bốn con trai, bốn con dâu, rể. Sau đó, những người con của ông Bình về nước đưa nhiều anh em họ hàng khác sang nước ngoài làm việc.Ở Sơn Thành ngoài đại gia đình ông Lê Bình, còn có gia đình ông Trần Quốc Kiệm, cũng có nhiều con cháu đi XKLĐ. Ông Kiệm có một người con đi XKLĐ, sau khi về nước có tiền xây dựng trung tâm thương mại trị giá khoảng 7 tỷ đồng ở xã Bảo Thành kế bên để cho thuê.

Phó Chủ tịch xã Sơn Thành Nguyễn Khắc Đào cho biết thêm: “Nếu chia bình quân thì mỗi hộ ở xã Sơn Thành có hơn 1 người đi lao động ở nước ngoài. Hiện tại gia đình Bí thư, Phó bí thư Đảng ủy xã, Chủ tịch, Phó Chủ tịch UBND xã… đều có con, em đi lao động ở nước ngoài. Kiều hối mỗi năm gửi về khoảng 180.000 USD là con số tính được. Có nhà mỗi năm gửi về cả triệu USD.”

Cách Sơn Thành không xa là xã “tỷ phú” Đô Thành, nằm ở phía đông bắc huyện Yên Thành, giáp ranh với huyện Diễn Châu. Xưa vốn là một vùng đất nghèo khó, cuộc sống người dân chủ yếu dựa vào cây lúa. Tuy nhiên, do Đô Thành thuộc vùng đất trũng, quanh năm ngập úng, chua phèn nên thường xuyên mất mùa, cuộc sống vô cùng nghèo khó.
Cuối thập kỷ 1980, đầu 1990, các lao động ở Đô Thành bắt đầu tìm được mối để đi XKLĐ sang các nước như Đức, Ba Lan, Nga… Ban đầu chỉ một vài người đi, về sau thấy làm ăn được nên họ về đưa anh em, họ hàng cùng xuất ngoại. Cứ thế, lượng người đi XKLĐ ngày một tăng lên. Nhờ đó, cuộc sống người dân nơi đây đã đổi thay một cách chóng mặt. Những ngôi nhà cao tầng mọc lên san sát. Hiện tại Đô Thành có hơn 300 tỷ phú có từ 10 tỷ đồng trở lên, khoảng 2000 ngôi nhà tầng và gần 300 xe ô tô các loại.

Ông Nguyễn Văn Xuyên, Chủ tịch UBND xã Đô Thành cho biết: “Ngoài các nước châu Âu đi trước đây thì giờ người dân đi xuất khẩu lao động Algeria,Nhật Bản, Đài Loan, Malaysia nhiều hơn. Từ năm 2005, có thêm phong trào đi sang Lào, Thái Lan làm ăn, cũng cho thu nhập khá. Lào và Thái Lan thì người dân đi đi, về về thường xuyên”.

Đô Thành ngày nay sầm uất không kém gì các đô thị lớn tại thành phố

Những năm gần đây, thị trường Lào làm ăn dễ dàng nên một bộ phận lao động ở Đô Thành bắt đầu sang Lào tìm kiếm cơ hội làm giàu, đặc biệt là thế hệ trẻ. Một khu làng Việt kiều Lào với những Công ty, doanh nghiệp được dựng lên bên bờ kênh Vực Bách, trở thành một trong những xóm tỷ phú của xã Đô Thành.

Ông Phan Văn Tuyên, Chủ tịch UBND huyện Yên Thành chia sẻ: “Khoảng 10 năm về trước thì Yên Thành còn rất nghèo. Từ ngày có phong trào XKLĐ nhiều vùng quê đã thoát nghèo, thậm chí trở nên khá và giàu. Những năm gần đây, huyện luôn có đề án về XKLĐ, xem đây là hướng chính để thoát nghèo và làm giàu”.

Cũng theo ông Tuyên, huyện luôn tuyên truyền để người dân đi XKLĐ bằng các con đường chính thống. Các doanh nghiệp về địa bàn tuyển nhân lực đi XKLĐ đều phải được tỉnh giới thiệu thì huyện mới cho phép.

Quảng Bình làm giàu từ Xuất khẩu Lao động Nhật Bản

Xuất khẩu Lao động – Các xã Thanh Trạch, Hải Trạch ngày nào chỉ là những làng chài nghèo nhưng những năm gần đây nhờ đi xuất khẩu lao động cuộc sống người dân được đổi thay, phố xá sầm uất, nhà cao tầng mọc san sát. Đến với thôn Thanh Khê, nơi được ví […]

Xuất khẩu Lao động – Các xã Thanh Trạch, Hải Trạch ngày nào chỉ là những làng chài nghèo nhưng những năm 

Xuất khẩu Lao động – Các xã Thanh Trạch, Hải Trạch ngày nào chỉ là những làng chài nghèo nhưng những năm gần đây nhờ đi xuất khẩu lao động cuộc sống người dân được đổi thay, phố xá sầm uất, nhà cao tầng mọc san sát.
Đến với thôn Thanh Khê, nơi được ví là làng xuất ngoại bởi thôn có nhiều người đi Xuất khẩu lao động (XKLĐ), nhìn từ ngoài vào đã nhận thấy nhiều đổi thay. Từ con đường quê bé nhỏ, ngoằn nghèo ngày nào giờ được làm thành con đường lớn xe cộ tấp nập. Người lạ ngang qua đây cứ ngỡ đây là một “thành phố”, mấy ai biết đây trước là thôn quê nghèo.
Được người dân chia sẻ, chúng tôi đến căn nhà của ông Trương Hữu (72 tuổi, thôn Thanh Khê) ngôi nhà 3 tầng khang trang hiện đại, bước vào trong nhà thực sự choáng ngợp bởi tiện nghi hiện đại. Tiếp chúng tôi, ông Hữu niềm nở cho biết, nhà ông có cả thảy 12 người (gồm cả dâu, rể, cháu) nhưng có tới 10 người đi làm ăn ở nước ngoài. Hai vợ chồng con trai và cháu đầu đi Nhật Bản, số còn lại đi Đài Loan và Hàn Quốc. Cũng theo ông, nhờ có tiền con cái gửi về nên mới cất được ngôi nhà khang trang như vậy chứ vợ chồng ông chẳng buôn bán hay kinh doanh gì.
Bên ấm nước chè xanh hỏi chuyện về làng chài, ông Hữu không ngần ngại chia sẻ: “Khoảng hơn 5 năm về trước thì vẫn có người làng theo nghề chài lưới, nhưng dần dần họ có người đi nước ngoài rồi kéo theo anh em đi xuất khẩu lao động hết, giờ về đây hỏi làng chài trước đây mấy ai biết nữa, may ra chỉ người lớn tuổi mới biết. Đây họ ví là làng xuất ngoại vì hầu như nhà nào cũng phải có ít nhất một người đi nước ngoài. Chú nhìn xem, đường sá rộng rãi, nhà cửa mọc càng ngày càng cao…”.

 


Rời ngôi nhà khang trang của ông Hữu, chúng tôi đến thăm nhà bà Hoàng Thị Hường (SN 1951, thôn Thanh Gianh). Đập vào mắt chúng tôi là hai ngôi nhà 4 tầng vừa mới xây, nhưng rất lạ, nhà lại đóng cửa im lìm. Hỏi nhà bên cạnh thì được biết, nhà chỉ còn mỗi ông bà già, con cái đi Xuất khẩu lao động (XKLĐ) cả. Đợi một lúc, vợ chồng bà Hường đi đón cháu học về, trong ngôi nhà lộng lẫy ấy ông Nguyễn Văn Chọ (67 tuổi, chồng bà Hường) vui vẻ: “Con cái đi làm ăn gửi tiền về, năm trước gia đình tôi mới xây 2 căn nhà đây, mỗi căn gần 2 tỉ bạc đó chú”. Rồi ông Chọ kể, nhà có 6 người con (4 trai, 1 gái, 1 rể) nhưng đều đi Xuất khẩu lao động (XKLĐ) sang Hàn Quốc và Anh rất nhiều năm trước, đầu năm nay thêm đứa cháu nội đầu cũng đã sang Hàn Quốc với bố mẹ nên bỏ lại hai ông bà già trong coi hai căn nhà lớn.

Nói về sự đổi thay của địa phương ông Nguyễn Văn Lào, Chủ tịch UBND xã Thanh Trạch, cho biết, toàn xã có trên 1.000 người đi xuất khẩu lao động hợp pháp, chưa kể số lao động “chui”. Người lao động chủ yếu là sang Anh, Đức, Hàn Quốc,… Thu nhập từ xuất khẩu lao động tại các nước này cao, đem lại cho người dân rất lớn mỗi năm trên 100 tỷ đồng. Khi có vốn người dân chủ yếu đầu tư vào xây nhà, kinh doanh, buôn bán.
Còn ông Hoàng Minh Trung – Chủ tịch UBND xã Hải Trạch, cho biết: “Làng giàu có tất cả nhờ vào xuất khẩu lao động mà dân nơi đây gọi là “xuất ngoại”, chồng con đi xuất khẩu lao động gửi tiền về cho bố mẹ xây nhà cửa xong lại đi tiếp, cả làng hầu như là vậy”. Hỏi về xã Lý Hòa được biết, toàn xã có trên 2000 người đi Xuất khẩu lao động (XKLĐ) chiếm 2/3 tổng số lao động của địa phương”.

Phú Thọ: Nông dân thoát nghèo nhờ Xuất khẩu Lao động Nhật Bản

Xuất khẩu Lao động Nhật bản – Đa số người dân ở xã Vĩnh Lại (huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ) đi xuất khẩu lao động (XKLĐ) đều thắt chặt những sinh hoạt giải trí riêng tư với mong muốn thoát nghèo. Họ chỉ đi từ nơi ở ra đến chỗ làm, có vui chơi cũng gói gọn trong một nhóm đồng hương, tiết kiệm chi phí hết mức. Hơn ai hết, họ hiểu được giá trị của đồng tiền…

Làng tỷ phú nhờ con đi XKLĐ Nhật Bản

Đa số người dân ở xã Vĩnh Lại (huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ) đi xuất khẩu lao động (XKLĐ) đều thắt chặt những sinh hoạt giải trí riêng tư với mong muốn thoát nghèo. Họ chỉ đi từ nơi ở ra đến chỗ làm, có vui chơi cũng gói gọn trong một nhóm đồng hương, tiết kiệm chi phí hết mức. Hơn ai hết, họ hiểu được giá trị của đồng tiền…

Xuất khẩu lao động “cha truyền con nối”

Hơn 10 năm trước, Vĩnh Lại là một xã từng nổi tiếng vì… nghèo. Ngày nay, vẫn là xã đó, vẫn ngự trị trên mảnh đất đó, người ta sẽ phải ngạc nhiên về sự thay đổi không ngờ. Những mái rạ lụp xụp ngày nào đã được thay thế bằng những ngôi nhà cao tầng đẹp đẽ.

Tới đầu xã, gặp vài người dân đang làm lúa, giải thích về sự đổi thay, họ hồn hậu cho biết: “Tất cả là nhờ đi xuất khẩu lao động (XKLĐ). Xã này nhiều lắm, hầu như nhà nào cũng có người ở nước ngoài. Nhưng gặp thì khó lắm, vì họ có ở nhà đâu”.

Tìm hiểu mãi PV mới gặp được ông Miên, gia đình đi xuất khẩu lao động (XKLĐ) theo kiểu “cha truyền con nối”. Con trai ông Miên mới trở về từ Hàn Quốc, hiện đi du lịch, chờ sắp tới cùng vợ tiếp tục đi xuất khẩu lao động (XKLĐ) ở Nhật.

Ông Miên cho biết mình là một trong những người tiên phong với phong trào xuất ngoại làm giàu. Đầu những năm 2000, ông cùng vài người làng chạy vạy số tiền lên đến gần 5.000 USD để đi xuất khẩu lao động (XKLĐ) với ước mơ thoát nghèo. Gia đình nào cũng khó khăn, túng thiếu, để có số tiền lớn, đều phải vay mượn, thậm chí cầm cố cả nhà cửa ruộng vườn.

Năm nay mới ngoài 50 tuổi, ông Miên đã xuất khẩu lao động (XKLĐ) đến Đài Loan, Brunây, Hàn Quốc, làm công nhân xây dựng. Ông Miên nhớ lại vì đã có nghề sẵn nên ông không phải mất thời gian học nghề mà bắt tay vào làm việc luôn. Tuy vậy ngày đó có nhiều nỗi lo thường trực. Không biết có thích nghi được với cuộc sống ở nước sở tại hay không, có làm ra tiền để gửi về quê cho gia đình trả nợ hay không?.

Ý thức được nỗi khổ nơi quê nhà, các nông dân xã Vĩnh Lại đều cố gắng tích cóp để có tiền trả nợ. Ông Miên cho biết đa số người làng đi xuất khẩu lao động (XKLĐ) đều thắt chặt những sinh hoạt giải trí riêng tư. Họ chỉ đi từ nơi ở ra đến chỗ làm, có vui chơi cũng gói gọn trong một nhóm đồng hương, tiết kiệm chi phí hết mức. Hơn ai hết, họ hiểu được giá trị của đồng tiền. Để thực hiện giấc mơ thoát nghèo, họ đã phải đánh đổi mồ hôi nước mắt, cùng nỗi nhớ quê hương da diết nơi đất lạ.

Ở xã Vĩnh Lại có rất nhiều gia đình như nhà ông Miên. Đời cha đi xuất khẩu lao động (XKLĐ) cả chục năm, rồi khi các con trai, con gái đến độ tuổi lao động, cha anh lại tạo điều kiện cho nối gót. Nhờ có truyền thống đi xuất khẩu lao động (XKLĐ), đa phần các hộ gia đình tại đây đều có cuộc sống khá giả.

Từ “con nợ” thành “chủ nợ”

Ông Nguyễn Đình Uẩn, Chủ tịch xã Vĩnh Lại cho biết: Hiện số khẩu của xã là 2.000 người , trong đó có tới 700 người đang đi xuất khẩu lao động (XKLĐ). Họ chủ yếu đi Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan. Ngoài ra, một bộ phận nhỏ đi Mỹ hay Anh.


Từ “con nợ” thành “chủ nợ”
Làng chỉ có người già và trẻ nhỏ

Số tiền họ gửi về nước hàng tháng trung bình mỗi người là 1.000 USD. Số tiền này được gửi về cho gia đình tích cóp, chủ yếu dùng cho việc xây dựng nhà cửa, dư dả thì gửi vào ngân hàng. Bình thường, những người ở nhà vẫn tiếp tục làm việc đồng áng, tự nuôi sống bản thân.

Bởi vậy, số tiền người dân Vĩnh Lại gửi tại chi nhánh của Ngân hàng NN&PTNT bao giờ cũng là nhiều nhất địa phương. Đến nỗi, các nhân viên ngân hàng vẫn thường đùa rằng: Trước đây còn nghèo, người dân xã Vĩnh Lại là “con nợ” lớn nhất. Nhưng ở thời điểm hiện tại, nếu tính theo số lượng tiền gửi, xã lại là “cổ đông” lớn nhất của ngân hàng.

Điều này xuất phát từ tâm lý không muốn phiêu lưu, mạo hiểm, chọn giải pháp an toàn là gửi vào ngân hàng cho ăn chắc, lấy số tiền lãi hàng tháng để trang trải cuộc sống. Tuy nhiên, nhiều người đi xuất khẩu lao động (XKLĐ) về đều không muốn trở lại gắn bó với nghề nông. Nhưng tính toán làm sao để “tiền đẻ ra tiền” là điều mà nhiều “Hai Lúa” đau đầu trong thời kỳ khủng hoảng, người người nhà nhà đang phải thắt chặt chi tiêu. Đa số họ đều mở những cửa hàng, dịch vụ nho nhỏ, kiếm chút lãi để kinh tế gia đình ngày càng khấm khá hơn.

Ông Chủ tịch xã chia sẻ thêm, điều đáng quý là đa số những người từ nước ngoài về đều không bo bo giữ riêng cho mình. Nhiều gia đình, nhiều cá nhân đã dùng những đồng tiền mồ hôi xương máu để chung tay xây dựng quê hương. Cùng với chính quyền, họ góp phần nâng cấp đường xá, trường học, y tế, khiến cho bộ mặt của xã ngày càng đổi mới theo chiều hướng tốt đẹp hơn, tích cực hơn.

Làng chỉ có người già và trẻ nhỏ

Ở ngôi làng có nhiều người đi xuất khẩu lao động (XKLĐ) như ở xã Vĩnh Lại đi đến đâu cũng bắt gặp những ngôi nhà hoàng tráng, nhưng bên trong nhiều khi chỉ có người già và trẻ nhỏ. Thanh niên trong xã khi đã tốt nghiệp phổ thông nếu không thi đỗ đại học, sẽ đi học nghề rồi nối bước xuất khẩu lao động (XKLĐ). Vậy nên đi từ đầu đến cuối xã, chỉ gặp toàn người già, trẻ nhỏ, hiếm lắm mới thấy bóng dáng của thanh niên.

Điều này đồng nghĩa với việc các gia đình nhiều năm không có đầy đủ thành viên. Nói về điều đó, ông Chủ tịch xã chia sẻ, sở dĩ xã nhiều người có cơ hội được đi xuất khẩu lao động (XKLĐ) là do người dân chăm chỉ, tu chí làm ăn. Khi hết hạn hợp đồng thì chấp hành đúng theo luật lệ, không ở lại bất hợp pháp, vì vậy tạo thành “thương hiệu” được người nước ngoài tin cậy, tiếp tục trao cơ hội.

Một lý do nữa, hiện nay để xuất ngoại, trung bình một người phải chi phí khoảng 6.000- 7.000 USD, gồm chi phí phát sinh, tiền môi giới ngoài số tiền Bộ Lao động- Thương binh và Xã hội qui định. Đây là một số tiền khổng lồ với người làm nghề nông. Tuy nhiên, vì là xã có số lượng người đi xuất ngoại nhiều, gửi tiền về nhiều, nên ngoài ngân hàng thì gia đình nọ có thể cho gia đình kia vay, tạo điều kiện thuận lợi cho những gia đình có nhu cầu thoát nghèo.

Là một xã giàu lên rất nhanh nhờ việc người dân đi xuất khẩu lao động (XKLĐ) nhưng không phải không có hệ lụy. Bởi nhiều gia đình cả bố mẹ đều ở nước ngoài, con cái phó mặc cho ông bà, thiếu người giáo dục kèm cặp. Hơn nữa, sẵn tiền bố mẹ gửi đều đặn về hàng tháng, nhiều đứa con có tư tưởng chơi bời hư hỏng.

Cũng có nhiều thanh niên đi xuất khẩu lao động (XKLĐ) từ khi còn quá trẻ, sang nước sở tại lại mải chơi không chịu làm việc, dần dà sa đà vào các tệ nạn xã hội. Điều này dẫn đến việc người sử dụng lao động ở nước sở tại chấm dứt hợp đồng sớm, bị trục xuất về nước. Như vậy đồng nghĩa với việc không trả được nợ, nhiều gia đình rơi vào hoàn cảnh bế tắc.

Một hệ lụy khác, những người đi xuất khẩu lao động (XKLĐ) đến lúc trở về, việc tái hòa nhập cộng đồng rất khó khăn. Bởi họ đã quen với công sức bỏ ra có thu nhập cao, không quen với việc đồng áng đầu tắt mặt tối mà không đủ sống tại quê hương. Một bộ phận nhỏ những thanh niên này trở thành người lông bông không việc làm tại chính quê hương của họ.

Nguy cơ “tuyệt chủng” nghề nông

Một người dân cho biết, mỗi tháng thu nhập trung bình của anh ở bên Hàn Quốc hơn 1.000 USD, mà tiền ăn uống, sinh hoạt lại còn dễ chịu hơn ở Việt Nam.

Một ví dụ đơn giản để thấy sự chênh lệch là giá một chục trứng bên đó chưa đến 20.000 đồng, mà ở quê anh giá cao hơn gấp rưỡi.

“Làm ruộng cả năm trời vất vả không bằng thu nhập một tháng thế thì có chăm chỉ đến đâu đi nữa cũng chỉ đủ ăn, lấy đâu tiền tính chuyện làm giàu, xây biệt thự? Vậy thì ai còn khí thế muốn làm ruộng, làm bao giờ cho hết đói, hết khổ?”, người này đặt câu hỏi.



Các tin khác

iconhotro
hotroimg
0399665592 - Chị Yến
0935 100 583 - Anh Giàu